bức tranh em vẽ vì anh
Buc Tranh Ấy Em Ve Vi Anh. Tác giả : Bán Tiệt Bạch Thái. Thể loại : Ngôn Tình. Hình thức : Truyện chữ. Cập nhật lúc : 28/04/2021 21:40. Tình trạng : 76 / 76 Chapter. Lượt xem: 16179. Edit: Sym Văn án: Lâm Đế rút khỏi giới giải trí, giải trí Tinh Chu mở buổi họp báo cuối cùng cho anh
Vậy nên, mô típ của "Bức tranh ấy em vẽ vì anh" đúng là tuyệt không có gì mới. Mình đã từng chờ đợi sự đấu tranh vượt qua khoảng cách giàu - nghèo trong tình yêu của nam nữ chính, qua đó có thể thấy được tình cảm sâu đậm khắc cốt ghi tâm của họ dành cho nhau
II. Tổng hợp tranh vẽ đề tài lễ hội hoa đăng độc lạ. 1. Vẽ tranh đề tài lễ hội hoa đăng với bức tranh toàn cảnh về dòng sông; 2. Vẽ tranh đề tài lễ hội hoa đăng với bức tranh trung cảnh về chiếc thuyền chở người trên sông; 3.
Exemple De Premier Message Site De Rencontre. Ba người, hai trong số đó đứng dưới bậc thang, người còn lại ở trên, nhìn nhau, Lưu Tử Đồng lấy lại bình tĩnh, cô đem lời nói vừa rồi nói lại lần nữa cho Trần Châu nghe, còn đem sự việc lúc trước La Dịch giới thiệu bức tranh cho cô, sau đó còn lấy hình cho anh xem, lúc đó cô có chụp một bức lưu vào điện Châu nghe xong, kéo cánh tay Lưu Tử Đồng, nói “Để anh nhìn xem.”Hai người cùng đi lên bậc thang, tay Chu Mễ Nhã vẫn khoanh trước ngực, đi phía sau hai người, cô ta duỗi tay nắm lấy tay Trần Châu, đôi mắt ai oán “Anh tin em ấy hay tin em?”Trần Châu ngước mắt, nhìn cô một cái, không trả lời, chỉ hơi giật cánh tay ra, biểu tình rất rõ ràng, không để cô ta Mễ Nhã xanh cả mặt, cô ta tăng thêm lực, tức giận nhìn Trần Châu còn đang nắm lấy cánh tay Lưu Tử Đồng, nói “Em không trộm tranh của cậu ta, anh phải tin em.”“Chứng minh đi.” Trần Châu nói thẳng Mễ Nhã cười lạnh “Được, muốn chứng minh sao, đi thôi.”Nói xong cô ta nắm lấy tay Trần Châu, ý muốn lôi kéo anh đi, tách anh ra khỏi Lưu Tử Đồng, cái loại tranh giành tình cảm này làm Lưu Tử Đồng nể thực sự, cô hơi động cánh tay, rút tay ra khỏi tay Trần Châu, sau đó dẫn đầu đi vào phòng triển Châu đưa mắt Chu Mễ Nhã một cái, hai người đi theo sau Lưu Tử Đồng vào phòng Tử Đồng vừa đi đến bức tránh kia vừa gọi điện cho La Dịch, nhưng mà đầu bên kia tắt máy, rất nhanh ba người đều đã đứng trước bức tranh Tử Đồng rất khó chịu, trước đó cô đã xem được bức vẽ đầy dụng tâm của La Dịch, khi đó cậu ấy vẫn còn ở lớp học này, Trần Châu đột nhiên nói “Bức tranh này là Mễ Nhã vẽ, không phải học trò của em vẽ đâu.”“Cái gì?” Lưu Tử Đồng đột nhiên nhìn về phía Trần Châu, Trần Châu chỉ vào bức tranh, nói khẽ với Lưu Tử Đồng “Bức tranh này, là do sư tỷ của em vẽ.”Anh giơ tay muốn đi xoa đầu Lưu Tử Đồng, nhưng Lưu Tử Đồng đã đẩy tay anh ta, sắc mặt trắng bệch “Sư huynh, anh rõ ràng đã nhìn thấy bức tranh mà cậu ấy vẽ, anh đã nhìn qua, để em cho anh xem lại.”Nói đoạn cô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở album ảnh lên, đưa đến trước mặt anh, trong lòng đầy lạnh lẽo, tựa như cô đang đứng trên một tảng mắt cô mang theo thất Châu không có nhìn cô, quay lại nói với Chu Mễ Nhã “Đóng cửa triển lãm đi.”Chu Mễ Nhã vẫn đang đắc ý, vừa nghe xong lại ngẩn người “Vì sao phải đóng cửa?”Thần sắc Trần Châu lạnh lùng nhìn cô ta, tâm tình Chu Mễ Nhã khẽ run lên, cô ta nhìn thoáng qua bức tranh kia, lúc này mới không tình nguyện bước ra tuyên bố đóng cửa triển viên và khách tham quan tuy vô cùng khó hiểu nhưng nếu chủ tranh đã muốn đóng cửa triển lãm thì họ chỉ có thể về, trong số đó có vài phóng viên tò mò nhìn về phía bên này, đặc biệt là nhìn về phía bức tranh kia, họ vẫn cố gắng chụp mấy tấm ảnh, sau nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Chu Mễ Nhã, bọn họ mới vội vàng cất camera, đi ra người sau khi rời khỏi đây, cửa triển lãm nhanh chóng đóng lại, khóa kỹ, cạch’ một Châu đưa tay lên lấy bức tranh đang treo trên tường đó nền mạnh xuống mặt đất, “rầm” một tiếng, âm thanh rơi xuống mặt đất làm cho Lưu Tử Đồng đang gọi điện cho thầy Đường Ý phải nâng mắt lên nhìn Mễ Nhã chạy lại nhưng vẫn không kịp lấy lại bức tranh của cô ta, cô ta đẩy Trần Châu một cái, cắn răng nói “Anh làm gì vậy? Em đã nói rồi, bức tranh này là em vẽ, em không trộm, em không trộm!”Trần Châu đút tay vào túi, thần sắc lạnh lùng nói “Đúng, em không trộm nhưng em sao chép nó.”Lưu Tử Đồng nắm chặt điện thoại, ngẩn Châu nhìn về phía cô, nói “Đồng Đồng lại đây nhìn kỹ lại một lần nữa đi.”Lưu Tử Đồng cất điện thoại, đi về phía trước hai bước, đến trước mặt bức tranh đã nằm dưới đất kia, ngồi xổm xuống, lúc này cô mới thấy rõ từng chi tiết trong bức sai, bức tranh này và bức 《 Nửa đời 》rất giống nhau, nhưng không phải y hệt. Nét bút cùng với màu sắc cho thấy bức tranh này đã được vẽ một cách kỹ lưỡng, nét bút của Chu Mễ Nhã rất chuyên nghiệp, cô ta luôn lựa chọn những đường cong mà vẽ, làm cho bức tranh chỉ cần nhìn vào sẽ hiểu được ý nghĩa. Ngược lại bức《 Nửa đời 》 của La Dịch, bởi vì tuổi còn nhỏ, tranh của cậu luôn mang theo màu sức sống của thiếu niên, lại thích tạo trong đó một chút hoài mộng, nên màu sắc phối lại nhìn rất tươi sáng, ấm tranh này được Chu Mễ Nhã phối màu tương đối trầm, có đôi chỗ đứt gãy vì dùng nhiều tông màu trầm, tạo cảm giác nhìn vào có chiều bức tranh của La Dịch nếu so với bức này thì lại xuất sắc hơn rất nhiều, ít nhất lên sân khấu sẽ rất thu hút người xem, Chu Mễ Nhã bởi vì có phần sao chép, cho nên khi vẽ lại sẽ phải điều chỉnh màu sắc, cuối cùng không có được loại cảm giác giống như một họa sĩ bị gán cho hai chữ sao chép’, điều đó tương đương với hủy đi chính bản thân mình, cô ta vẽ không hề là cảnh cô ta đã nhìn qua, cũng không phải ý tưởng của cô ta, cô ta ăn cắp linh hồn của người khác, căn bản là không xuất sắc, không đến hai năm sẽ bị phát hiện. Đây cũng chính là lý do Trần Châu kêu Chu Mễ Nhã tiễn người khác phòng triển lãm, một không khí áp lực dần lan Tử Đồng vừa rồi quá sốt ruột nên không nhìn kỹ chi tiết của bức tranh, hiện tại có Trần Châu chỉ điểm, cô thở ra nhẹ nhõm, chỉ cần bức tranh gốc của cậu bé kia không phải đổi tên thành Chu Mễ Nhã là được, cô hỏi Chu Mễ Nhã “Bức tranh của La Dịch đâu rồi?”Đôi mắt của Chu Mễ Nhã có sự oán hận, cô ta cười lạnh “Sao tôi biết được, cậu ta đâu có đưa cho tôi.”Lưu Tử Đồng đứng lên, cắn răng nói “Cậu ấy có giao cho chị! Bức tranh ở chỗ của chị.”“Không có.” Chu Mễ Nhã chỉnh lại quần áo Châu cũng nói “Em đem bức tranh ấy ra đây, việc này chúng ta tính sau.”Chu Mễ Nhã lại nhìn về phía anh ta, cô ta lạnh lùng hỏi ngược lại “Trần Châu, anh yêu tôi sao?”Trần Châu nhíu mày “Em đang nói gì vậy?”Chu Mễ Nhã đi về phía anh ta từng bước một, đứng trước mặt anh ta ngẩng đầu nhìn, nói “Cũng không biết tại sao, từ khi ở bên anh, tôi lại không thể vẽ được tranh nữa. Vậy anh biết tại sao tôi phải vội vã tổ chức triển lãm tranh hay không? Tôi sợ có một ngày, tôi thật sự vẽ không được nữa, lúc đó tôi nên làm gì bây giờ.”Trần Châu “Chúng ta làm nghề này vốn dĩ chỉ thuận theo thời mà thôi.”Chu Mễ Nhã nói “Thật sự thì tôi cũng biết anh không thích phong cách của tôi gì cho cam, hai người các anh…Một người thì bút lực cứng cáp, một người thì luôn có linh cảm, ở chỗ học của thầy, hai người thật sự rất phát triển, càng ngày càng tốt, còn tôi thì sao…..”“Buổi triển lãm tranh lần trước xong, thầy đã phê bình tôi, lúc tôi nói chuyện qua video với thầy ở trong viện mà ba chúng ta thường cùng nhau học vẽ ấy, thầy kêu tôi vẽ một trăm lần cái sân kia, tôi không chịu, thầy đã rất tức giận.”“Biết vì sao tôi không vẽ không? Bởi vì tôi biết tôi không thể nào vẽ ra bức tranh cho thầy hài lòng, hiện tại tôi chính là như vậy….thầy như thế nào cũng không hài lòng đâu.”Trần Châu ngữ khí mềm đi một chút “Một khi đã như vậy, em phải nghỉ ngơi cho tốt chứ.”“Sao tôi có thể nghỉ ngơi được chứ? Tôi nghỉ ngơi…thì khi nào tôi mới có thể giỏi hơn em ấy, so với em ấy….” Chu Mễ Nhã mang theo sự oán hận nhìn về phía Lưu Tử năm nay, quan hệ ba người quả thật rất ảm đạm, bên ngoài thì có vẻ là tốt nhưng trong lòng Lưu Tử Đồng biết, hiện tại Chu Mễ Nhã vẫn vướng mắc với ra, Chu Mễ Nhã vẫn luôn xem cô là đối Châu cũng nhìn về phía Lưu Tử Đồng, khóe môi Lưu Tử Đồng nhẹ nhàng cong lên “Sư tỷ, từ trước đến nay tôi không so đo gì với chị, chúng ta vỗ dĩ đã khác, có cái gì giống nhau đâu.”Chu Mễ Nhã cười lạnh “Không so đo? Đó là bởi vì cô không thể lấy người khác so với tư bản được, cô có gia đình chống phía sau, có Trần Châu yêu thương, có thầy ưu ái, vậy tôi có gì?”“Chị cũng có, nhưng chính chị đã xem nhẹ nó.” Lưu Tử Đồng nói, cô nhìn điện thoại, nói với “Đưa bức tranh của La Dịch ra đây.”Chu Mễ Nhã “Không có, tôi không biết bức tranh đó đâu rồi.”Lưu Tử Đồng “…..tôi có thể tìm ra bức tranh đó.”Chu Mễ Nhã “Được, tìm đi, tôi mới là sư tỷ của cô, cậu ta đã làm học sinh của cô bao lâu rồi mà cô còn muốn trở mặt với tôi? Chính cậu ta muốn tự mình bò lên, đã muốn cô hỗ trợ cậu ta bán tranh lại còn đề nghị tôi làm việc đó nữa sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Cậu ta không bỏ công nhiều lại muốn có cơ hội như vậy?”Lưu Tử Đồng không nghĩ suy nghĩ của cô ta kỳ lạ đến như vậy.“Sư tỷ, cô cũng đừng quên, cơ hội của cô….cũng là do thầy cho tạo ra….”Chu Mễ Nhã lạnh lùng nói “Thầy ư, thầy chỉ thích cô mà thôi!”Trần Châu nghe không nổi nữa, giọng anh ta thấp xuống “Im đi! Chu Mễ Nhã, em im miệng!”“Gì đây? Không bỏ được? Trần Châu….tôi biết rõ trong lòng anh đang nghĩ gì đấy.” Chu Mễ Nhã dùng móng tay chỉ vào ngực Trần Châu, Trần Châu nắm tay cô, hất ra một phen, nói “Bây giờ em đưa bức tranh của La Dịch lại cho người ta đi.”Chu Mễ Nhã “Tôi không giữ.”Lúc này, điện thoại của Lưu Tử Đồng vang lên, là La Dịch gọi điện, Lưu Tử Đồng đi nhanh ra ngoài tiếp điện thoại, phía bên kia, giọng nói La Dịch nghẹn ngào, mang theo tiếng khóc nức nở “Cô ơi…”“Em ở đâu?” Lưu Tử Đồng Dịch “Em…em ở trạm xe bus.”“Em cứ ở yên đó đi, cô đi tìm em.”La Dịch thấp giọng hỏi “Kiên trì theo đuổi giấc mơ có phải rất khó hay không cô? Em…em không muốn vẽ nữa.”Lưu Tử Đồng sửng sốt, cô nói “Em cứ ở yên đó đừng đi đâu, cô đi tìm em.”Nói xong cô liền cúp điện thoại, sau đó nhìn về phía Chu Mễ Nhã và Trần Châu, nói “Tôi đã tìm được cậu ấy rồi, tôi sẽ đến đó. Sư tỷ, cô nên đem bức tranh đó ra đây.”Chu Mễ Nhã “Tôi không có bức tranh đó.”Lưu Tử Đồng liếc nhìn cô ta một cái, chạy nhanh ra cửa ra, cô đi vòng qua phía sau, chạy xuống bậc thang đi ra ngoài, rất nhanh đã nhìn thấy La Dịch ngồi phía bên kia trạm xe bus, cậu vẫn còn mặc bộ áo đồng phục bóng chày màu đỏ, cong lưng, trên mặt vẫn còn nước mắt, còn có sự tuyệt Tử Đồng đi đến trước mặt cậu, chống đầu gối, nhìn cậu, “Hai người bảo an kia không làm em bị thương chứ?”La Dịch nhìn cô, mu bàn tay xoa khóe mắt, hốc mắt vẫn còn hồng, cậu lắc đầu “Không có ạ.”Nhìn bộ dàng này của anh, Lưu Tử Đồng thực sự đau lòng, cô đã tiếp xúc qua rất nhiều học sinh thích vẽ tranh, nhưng họ chỉ đi được đến nửa chặng đường bởi vì nhiều nguyên nhân, lựa chọn từ bỏ, hòa nhập xã hội, rồi mỗi một người cũng tìm ra được con đường mình muốn. Cô đưa tay lên, xoa đầu La Dịch, nói “Bức tranh đó là của Chu lão sư, không phải tranh của em đâu. Bức tranh kia của em không đem ra trưng bày, vừa rồi chúng ta đều nhìn lầm.”La Dịch ngơ ngác nhìn cô, cậu nói “Em vừa mới nghĩ kỹ lại rồi…bức tranh kia đúng là không phải của em, nhưng mà… cô ấy sao chép của em.”Lưu Tử Đồng gật đầu “Cho nên không cần sợ.”Giọng nói của cô ôn nhu, trong lòng La Dịch đang cảm thấy tuyệt vọng, từ từ được xoa dịu.
Lượt Xem 12 BỨC TRANH ẤY EM VẼ VÌ ANH Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái Thể loại Hiện đại, showbiz, nhẹ nhàng, sủng ngọt vô đối, cưng chiều tận xương, HE CP Nam Ảnh đế ngoài lạnh trong nóng× Nữ hoạ sĩ gia thế khủng Tình trạng Edit hoàn Link đọc bức tranh ấy em vẽ vì anh ?️?️?️??️Văn án Lâm Đế rút khỏi giới giải trí, giải trí Tinh Chu mở buổi họp báo cuối cùng cho anh. Nói tới việc mấy năm nay anh làm từ thiện, anh nói “Giúp bà xã hoàn thành tâm nguyện.” Nói tới lý do vì sao còn trẻ như vậy đã rút khỏi giới giải trí, anh nói “Bởi vì bố vợ yêu cầu con rể phải là tổng tài bá đạo.” Giải trí Tinh Chu khóc…. Cho nên anh đều vì vợ của mình sao? Vậy chúng tôi và fan thì làm sao bây giờ? Phỏng vấn xong, fan và phóng viên đều nhìn thấy nam thần của họ ngồi xổm xuống cột dây giày cho Lưu Tử Đồng, Lưu Tử Đồng chống tay lên vai Lâm Đế, bất đắc dĩ nói “Sớm biết vậy đã không đi giày trắng, xấu.” Lâm ảnh đế “Rất đẹp.” Phóng viên “…….” Fan “…….” ?️?️?️ “Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời”* ??️Lần đầu tiên Lưu Tử Đồng gặp Lâm Đế, cô giới thiệu với mọi người anh là bạn trai của cô. Có lẽ là do bất ngờ bởi Trần Châu, sư huynh cô vẫn yêu thầm bao năm, và sư tỷ – hai người mà vốn cùng cô theo học mỹ thuật Đường phái từ nhỏ, tại ngày hôm ấy lại đột nhiên thừa nhận họ đang hẹn hò. Hoặc là bởi một chút cảm giác kích thích, ngang bướng, tùy hứng bỗng nhiên nổi lên. ??️Dù sao thì, hẳn là khi cô gái này sinh ra, tất cả những ngôi sao mang lại may mắn nhất đã toả sáng vào thời điểm đó rồi. Vì Lưu Tử Đồng cô thật cmn quá hời, người đàn ông tùy tiện chọn trúng lúc ấy chính là Lâm Đế, mà Lâm Đế anh lại là ai chứ?! Ảnh đế đang nổi như cồn, Weibo trăm triệu fan, ngoại hình, diễn xuất và khí chất đều xếp thứ hạng đầu, là nỗi khát khao của biết bao fan hâm mộ cuồng nhiệt. Nhưng người đàn ông vốn là ước mơ của hàng triệu thiếu nữ ấy, thế mà cũng có giấc mộng của riêng anh. Từ năm 7 tuổi, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Lưu Tử Đồng, thì hình bóng cô gái với mái tóc thắt bím, xinh đẹp đáng yêu vô ngần, tài năng hội hoạ thiên phú đã in sâu nơi đáy lòng anh. Thế nên nam thần vẫn nổi tiếng là vô cùng lạnh lùng lãnh đạm, không ham mê nữ sắc này, lại có thể dễ dàng bằng lòng làm bạn trai “hờ” cho cô tiểu thư nào kia chứ! ??️Vốn là giả, nhưng khi tiếp xúc nhiều hơn, có khi là Lâm Đế chủ động, có lúc là do Lưu Tử Đồng tiến tới, cả hai đã dần cảm mến, rồi yêu nhau, biến giả thành thật lúc nào chẳng hay. Có thể nói, mình rất thích giai đoạn hai người theo đuổi, thả thính và vờn nhau các kiểu này. Không hề trẻ con ngây ngô chút nào mà đúng kiểu nam nữ ở độ tuổi trưởng thành tán tỉnh và yêu đương, thích là nhích, tiếp xúc thân thể hết mức tự nhiên và hưởng thụ. Đấy cũng là nhờ Lưu Tử Đồng là một cô gái rất thành thục, chủ động, chuẩn hàng hiếm trong các kiểu nữ chính ngây thơ, luôn e thẹn và bị động trong “chuyện ấy ấy” gần đây. ??️Tình cảm của hai người diễn tiến nhanh và mặn nồng, nhưng Lưu Tử Đồng đâu phải chỉ là một hoạ sĩ nổi tiếng bình thường, suy cho cùng, hội hoạ vẫn luôn là niềm yêu thích đơn thuần của cô mà thôi, bởi vì danh phận chính của cô là thiên kim tiểu thư duy nhất của Lưu gia, một gia tộc vô cùng giàu có và nổi tiếng. Mà khoảng cách lớn nhất trên thế gian, nào có phải là ta yêu người nhưng người không yêu ta, mà là chúng ta yêu nhau nhưng lại không cùng đẳng cấp với nhau. Chính bởi vấn đề xuất thân này, mà Trần Châu, vị sư huynh kia của cô đã không thể vượt qua Lôi Trì để đến với cô, và cũng vì nó, một Lâm Đế dù đẹp trai diễn xuất tốt nhưng không có bối cảnh bốn năm trước đã bị bạn gái tin đồn là nữ diễn viên Giang Lâm “đá”. ??️Nhưng việc khiến người ta bất ngờ nhất vẫn ở phía sau, bởi vì cái người tưởng chừng như gia cảnh hoàn toàn bình thường đó, ngày bé đã phải từ bỏ niềm yêu thích vẽ tranh vì nghèo khó, từng bước đi lên đạt được thành tựu chỉ nhờ thực lực của bản thân, có một người mẹ mù mà anh vẫn vô cùng kính yêu và hiếu thuận ấy, kì thật lại có… một thân phận bí mật hết sức, hết sức hoành tráng nha~ ??️Vậy nên, mô típ của “Bức tranh ấy em vẽ vì anh” đúng là tuyệt không có gì mới. Mình đã từng chờ đợi sự đấu tranh vượt qua khoảng cách giàu – nghèo trong tình yêu của nam nữ chính, qua đó có thể thấy được tình cảm sâu đậm khắc cốt ghi tâm của họ dành cho nhau, nhưng rất tiếc là không có. Cuối cùng vẫn là một cô gái giàu có lấy một anh chàng giàu có hơn, công chúa kết đôi với hoàng tử mà thôi. Về nội dung truyện, cũng không có nét chấm phá gì quá đặc sắc, không có cao trào trong diễn biến. Nhưng lý do mà mình vẫn theo nó đến cuối chặng đường, ngoài sự chủ động trong tình yêu của nữ chính, thì phải nói rằng văn phong của tác giả khá duyên dáng, cuốn hút. Giống như có một mạch sóng ngầm mang tên đáng yêu cứ nhẹ nhàng chảy bên dưới, cuốn truyện mang đến cho độc giả một cảm giác rất dễ chịu, nhẹ nhàng, ngọt ngào khi đọc. ??️Trong đó phải đặc biệt nhấn mạnh đến sự đáng yêu vô bờ bến, khiến cho bất cứ trái tim nào cũng khó thoát khỏi rung động của nam chính Lâm Đế. Một người đàn ông đẹp trai điên đảo chúng sinh, đa tài đa nghệ, xuất sắc tại mọi lĩnh vực mà anh ta chạm tới, bên ngoài lạnh lùng bên trong nóng bỏng không còn là hình tượng quá mới mẻ nơi ngôn tình, nhưng người đàn ông này còn có một thứ vũ khí trí mạng khác ấy là anh ta thật sự rất rất đáng yêu. Ví như khi tỏ vẻ thành thục dụ dỗ nữ chính, hay khi bị nữ chính quyến rũ, Lâm Đế sẽ lại lộ ra đôi tai đỏ ửng, đôi tai không biết nói dối “tố cáo” chàng trai này có bao nhiêu hồi hộp, thẹn thùng bên cô gái mà anh ta yêu. Lại ví như biệt danh “Lâm Đế ba ly” của anh, uống rượu đến ly thứ ba là say, mà mỗi khi say thì…ừm, mặc dù lăn lộn trong giới ngôn tình lâu rồi, nhưng đúng là chưa thấy người đàn ông nào khi say lại có thể ciu cute đến như thế… Nói chung, đó là cái kiểu dễ thương khiến người ta vô cùng thưởng thức, là nét điểm xuyến thêm cho người đàn ông trưởng thành càng bội phần thu hút, hấp dẫn đòi mạng khiến bạn không thể kháng cự. ??️Nói về Lưu Tử Đồng, cô không chỉ có gia thế, nhan sắc, tài năng mà còn rất có cá tính, chính là kiểu cá tính mà các cô gái hiện đại gần đây luôn thích. Bình thường Lưu Tử Đồng hoà nhã, sống tình cảm, nghĩa khí, nhưng khi cần, cô xử lý rất kiên quyết và nhẫn tâm, đúng kiểu chị đại thứ thiệt. Chẳng hạn khi phát hiện nữ phụ Giang Lâm chuốc say nam chính, định giở trò mèo, không cần hỏi nhiều, chẳng nghe giải thích, lập tức liên tiếp giáng cho mấy cái tát, sau này lại dùng quyền lực của gia tộc để chèn ép cho cô ta không còn đường phát triển. Một số nữ nhân khác lởn vởn xung quanh tìm cách quyến rũ nam chính cũng bị nữ chính một cái liếc mắt dẹp cho bay màu hết luôn…. Đọc những đoạn này cảm thấy đúng là quá đã! Dầu vậy, nếu có điểm gì mình không thích lắm ở nữ chính, có lẽ là quan hệ chưa đủ rõ ràng của cô và nam phụ Trần Châu. Vốn hai người là sư huynh sư muội, tình cảm sâu sắc từ bé, nên dù xác định yêu đương với Lâm Đế, thì mối quan hệ đó vẫn còn đấy, đâu thể xoá bỏ. Cô yêu Lâm Đế, nhưng vẫn luôn tôn trọng và quý mến Trần Châu. Cơ mà có lẽ chính nhờ những điều này, thì tình yêu mà Lâm Đế dành cho Lưu Tử Đồng mới càng được bộc lộ một cách rõ rệt nhất. Lâm Đế si tình, biết Tử Đồng từng yêu thầm Trần Châu, hiển nhiên là rất hay ghen, thường biểu hiện bằng những hành động ấu trĩ kiểu như hỏi cô “Anh với anh ta ai đẹp trai hơn?!”, rồi khi nhanh chóng được dỗ dành bằng lời khẳng định “Anh đẹp trai nhất”, vậy là đã thấy thoả mãn trẻ nhỏ dễ dỗ ?. Nhưng lúc Trần Châu gặp chuyện không rõ sống chết, Tử Đồng vì anh ta mà bôn ba, Lâm Đế lập tức thu xếp mọi công việc để đi cùng, an ủi và làm chỗ dựa cho cô. Có được tình yêu bao dung và đầy thấu hiểu của người đàn ông xuất sắc như vậy, Lưu Tử Đồng cmn còn không phải cô sinh ra dưới chòm sao chiếu mệnh tốt nhất ư?! ?️?️?️??️Chốt lại, “Bức tranh ấy em vẽ vì anh” không quá xuất sắc nhưng đọc được. Đoạn đầu truyện mình thấy tác giả viết ổn hơn, cuối truyện thì tung hơi nhiều mật đường, lắm lúc khiến mình cảm giác như sắp bị ngộ độc đến nơi ?. Tựu chung, truyện phù hợp với những trái tim ham hư vinh và những độc giả không thích mang não khi đọc ai mang não người đó thua nha. Vậy nên, bạn nào cảm thấy mình thích dạng truyện này thì mời nhảy hố ạ, reviewer là mình đây đã tận lực khách quan rồi đó nhá ?. P/s Truyện có khá nhiều cảnh nóng, tiếc rằng toàn là kiểu H đóng cửa tắt đèn bảo nhau, người đọc chỉ có thể dựa vào hiện trường quần áo bị phá hoại, dấu vết cắn mút nơi người nam nữ chính…để tự hình dung mức độ kịch liệt khi “chiến đấu”. Là một độc giả rất thiếu trong sáng, reviewer thật sự không thích điều này, hừ hừ ? *, Trích dẫn truyện “Tháng sáu trời xanh lam” – Tâm Văn Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.
“Ai là đàn ông hoang dã?”Một bàn tay chống bên sườn Lưu Tử Đồng, giọng nói dễ nghe của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, Lưu Tử Đồng cầm điều khiển từ xa xoay người, phòng vẽ tranh vẫn chưa được bật đèn, rất tối, cô cười nói “Ai nói là ai?”Lâm Đế hơi cúi người, vòng eo thon chắc, khóe môi anh cong cong “Tôi không nói.”Anh dựa lại gần, tầm mắt hai người cứ nhìn vào nhau, hô hấp vẫn đều đặn, đôi mắt phượng của anh thật sự rất đẹp, trong lòng Lưu Tử Đồng lại nổi lên ý muốn vẽ tranh, đầu ngón tay anh ngả ngớn, nhẹ nhàng chạm vào sợi tóc trên trán cô từ từ đi xuống, men theo đường cong gương mặt, nâng cằm cô lên….Lưu Tử Đồng mỉm cười “Làm gì đấy?”Lâm Đế nhìn cô… Hai giây sau… Cúi đầu….Lưu Tử Đồng thoáng cái đã hơi ngồi sụp xuống, trốn thoát khỏi ngón tay anh, Lâm Đế chỉ còn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn đâu đây. Lưu Tử Đồng trở tay, kéo mũ của anh xuống, nói “Tôi vẽ tranh cho anh… Ngồi xuống đi.”Lâm Đế tùy ý cô kéo, bên tai ửng đỏ, “Chân dung của tôi rất quý giá.”“Vậy anh có cho tôi vẽ hay không?” Lưu Tử Đồng đẩy anh ngồi lên ghế, Lâm Đế thoải mái dựa vào, bắt chéo hai chân, chống cằm nhìn cô “Vẽ, em vẽ đi, tối nay tôi phải ra sân bay rồi….”“Tôi đưa anh đi.” Lưu Tử Đồng đeo tạp dề lên người, màu nước để vẽ tranh cũng được chuẩn bị kỹ càng, đến cái khay đựng màu cũng được rửa sạch, cô ngồi xuống, bật đèn lên, Lâm Đế hơi nhíu mày, Lưu Tử Đồng hỏi “Chói mắt sao?”Lâm Đế “Vẫn tốt.” Anh buông tay xuống, nhàn nhạt nhìn rằng không nói gì nhưng Lưu Tử Đồng lại đỏ mặt, cô một bên điều chỉnh lại tâm trạng, một bên nhìn anh, bắt đầu những nét phác thảo cơ bản, Lâm Đế di chuyển thân mình, nói “Tôi nên mặc áo sơ mi chứ nhỉ….”Lưu Tử Đồng hỏi “Tại sao phải mặc sơmi?”Môi Lâm Đế nhếch lên, không trả lời, Lưu Tử Đồng men theo tầm mắt anh thì nhìn thấy bức tranh vẽ bộ dáng gợi cảm kia của anh, mặt lại có chút nóng, cô tiếp tục phác thảo…Lâm Đế là người mẫu, chỉ một động tác uống nước đơn giản, anh lại tùy ý nâng cằm lộ ra sườn mặt, tất cả đều hoàn mỹ. Lưu Tử Đồng tập trung vẽ, ánh sáng của phòng vẽ tranh rất tốt, bộ dạng cô tập trung vẽ khiến người ta không thể rời mắt được, đôi môi có khi đột nhiên mím lại, sau đó thả lòng, giữa vầng trán vương vấn vài sợi tóc, che khuất đôi mắt, môi đỏ như động đậy, giống như đang nói chuyện….Lâm Đế cũng rất nghiêm túc mà giơ tay xoa vành không khí rất ái muội này điện thoại Lưu Tử Đồng đột nhiên vang lên, cô buông bút ra, cầm lấy di động nghe máy, phía bên kia trợ lý của cô khó xử nói “Chị!!… Bức tranh 《 Hoa lạc trong mơ 》có hai người muốn mua, bọn họ hiện tại đang ở trong văn phòng tìm cách có được….”Lưu Tử Đồng sửng sốt, hỏi “Ai?”“Trợ lý của Trần sư huynh, người còn lại là Triệu Lí. Nhưng người tên Triệu Lí này còn mua hết tất cả những bức tranh khác, làm sao đây ạ? Chị đang ở đâu vậy?”Nghe tên “Triệu Lí”, theo bản năng Lưu Tử Đồng nhìn về phía Lâm Đế, hình như Lâm Đế cũng đã nghe được, đầu ngón tay anh gõ gõ trên tay vịn, Lưu Tử Đồng nói với trợ lý “Trước mắt em đừng hốt hoảng, để chị tìm hiểu một chút.”Cúp điện thoại, Lưu Tử Đồng ngồi xếp bằng dưới đất nhìn anh.“Anh bảo Triệu Lí mua tranh của tôi ư?”“Ừ.”“Anh thích tranh sao?”“Thích em.”…….Tử Đồng bị anh thình lình thông báo mà sửng sốt, mặt nhanh chóng hồng lên, tim bắt đầu đập nhanh, nói “Nhưng anh cũng đâu cần mua nhiều tranh như vậy, rất phí tiền.”“Tất cả đều mua…” Anh nói.“Sao anh không nói với tôi? Tôi có thể tặng cho anh.”Lâm Đế sờ cằm nói “Em tặng tôi?”Lưu Tử Đồng “……” Đẹp trai như vậy làm gì chứ!!Lưu Tử Đồng nói “Còn bức 《 Hoa lạc trong mơ 》kia…..”“Tôi mua.” Anh rất kiên quyết, Lâm Đế nhìn cô nói “Tôi muốn bức tranh đó.”Ngữ khí có chút giống cậu nhóc cứng Tử Đồng bị khuất phục, nửa ngày sau cô nói “Được, bán cho anh.”Lời nói này là thật, cho dù bức tranh này không bán cho Lâm Đế thì cô cũng sẽ không bán cho Trần Châu, cô cầm di động, gọi lại cho trợ lý, nói “Bức 《 Hoa lạc trong mơ 》 bán cho Triệu tiên sinh.”“Dạ dạ.” Trợ lý trả lời ngay, sau đó cúp điện Tử Đồng nhìn người đàn ông lười nhác đang dựa vào trên ghế kia, cầm bút, nói “Tôi vẽ tiếp đây.”“Ừ.” Anh vừa lòng gật tiếp tục vẽ một lúc lâu, di động Lưu Tử Đồng lần nữa vang lên, lần này là Trần Châu gọi đến, Lưu Tử Đồng nhấn tắt âm, ánh mắt của Lâm Đế như có như không liếc qua màn hình di động của cô….Chuyến bay của Lâm Đế là lúc bốn giờ rưỡi chiều, vẽ đến hơn ba giờ, Triệu Lí đã gọi điện thoại tới thúc giục, Lưu Tử Đồng vẫn chưa vẽ xong, cô thu dọn bút vẽ, đứng dậy nói “Tôi đưa anh đến sân bay.”Lâm Đế nhìn bức Tử Đồng nói “Tôi vẽ xong sẽ cho anh xem.”“Ừ.” Lâm Đế đứng dậy, Lưu Tử Đồng dọn dẹp một chút, dùng tay kéo cửa ra, cửa mới mở được một chút eo đã bị giữ lại, cô sửng sốt, một đôi môi ấm áp liền tiến tới dán lên, ở môi cô nhẹ nhàng chạm vào một cái rồi buông ra….Người đàn ông cao lớn đã đi ra khỏi phòng vẽ tranh, giơ tay chỉnh lại mũ lưỡi ngón tay Lưu Tử Đồng chạm vào ấm kia vẫn còn phảng phất ở lại, cô đỏ mặt, đi ra khỏi phòng vẽ, khóa cửa, sau đó đuổi theo người kia, từ phía sau túm chặt lấy mũ anh, bước chân Lâm Đế dừng lại, quay đầu nhìn gần bốn giờ nắng ánh mặt trời đã không còn nóng nữa, lại mang theo chút ấm áp, lỗ tai của người đàn ông lộ ra bên ngoài chiếc mũ đang ủng đỏ, Lưu Tử Đồng cười khẽ, nhịn không được mắng anh một câu “Ngây thơ.”Lâm Đế “…….” Ở trong lòng anh đem cô lăn qua lộn lại…Triệu Lí như quỷ đòi mạng liên tục gọi điện thoại đến, thúc giục đến sắp khóc, về sau Lâm Đế lười biếng không nghe máy nữa, Lưu Tử Đồng lái chiếc Hummer, giúp Lâm Đế thắt dây an toàn, sau đó dậm chân ga lái xe ra ngoài. Giống như lần trước đưa anh ra sân bay, lần này cô cũng chọn đi đường nhỏ vắng, rất nhanh đã tới…. Ở ngoài sân bay còn có fans đến Tử Đồng vẫn chưa chuẩn bị bất cứ đồ dùng che chắn nào nên không dám xuống xe, chỉ có thể lấy mũ lưỡi trai của anh đội lên, giả bộ làm tài Lí và trợ lý đã ở sân bay chờ, thấy người đã tới liền chạy nên đến đón Lâm Đế, Lâm Đế xuống xe, tay chống ở cửa sổ, nói với Lưu Tử Đồng “Em có thể lái xe về nhà em trước, trong xe anh có chìa khóa, em muốn đem về nhà anh cũng được.”Lưu Tử Đồng đè mũ lưỡi trai xuống, cười nói “Được.”Cùng đối mặt với đôi mắt của anh, đôi mắt ấy thật sâu, mặt Lưu Tử Đồng cũng có chút nóng, cô theo bản năng mà liếm môi dưới, yết hầu Lâm Đế khẽ động, cuối cùng xoay người đi nhanh về phía Lí vội vàng đuổi theo, trước đó đã kịp nhìn Lưu Tử Đồng một Tử Đồng phất tay với lòng Triệu Lí thở dài một hơi, tiếp tục theo chân Lâm lần Lâm Đế trêu chọc đều đụng phải các tiểu thư nhà giàu, phục nhiều fans đuổi theo Lâm Đế, căn bản đối với tài xế trong xe không thèm để ý, Lưu Tử Đồng nhìn một đám người vào sân bay, lúc này mới khởi động chiếc Hummer rời khỏi sân bay, đi về phía phòng làm lý vừa thấy cô đến liền chạy nhanh ra.“Á, xe ai vậy chị?” Cô ấy nhìn trái nhìn phải xem xét, Lưu Tử Đồng nói “Xe của vợ ông chủ em.”“Xe của vợ ông chủ em ư? Vậy không phải là xe của chị sao? Chị lại mua xe mới hả?”Lưu Tử Đồng liếc nhìn cô một cái, nhắc nhở nói “Chị là ông chủ của em.”Tiểu trợ lý “…….” Cho nên là thế nào? Tầm mắt cô ấy nhìn lại chiếc xe Hummer kia chợt nhận ra… Xe này không phải cho đàn ông đi ư, là đàn ông ông chủ???Trợ lý kinh ngạc đến độ rớt cằm, vợ ông chủ khi nào thì cưới chồng vậy? 11 Ở đây Lưu Tử Đồng dùng cụm “Lão bản nương” nghĩa là “vợ của ông chủ”. Cho nên ý chị đây là Lâm Đế là vợ chị đó, chị là ông chủ, chiếc Hummer này của Lâm Đế nên mới nói là “của vợ ông chủ”.Cô ấy xoay người đuổi theo Lưu Tử Đồng, đang muốn hỏi tiếp thì Lưu Tử Đồng đã ngồi xuống ghế, giọng nghiêm túc “Triệu tiên sinh thanh toán tiền như thế nào?”“Dạ, một lần thanh toán hết.” Trợ lý chạy nhanh đi ra ngoài, sau lại cầm một quyển sổ tiến vào, đưa lên cho Lưu Tử Đồng xem, mặt trên còn đính kèm một tờ chi Tử Đồng vừa nhìn thấy “……”Hình như diễn viên kiếm được rất nhiều tiền.……Lần này Lâm Đế xin nghỉ là để đi đến buổi triển lãm tranh, đạo diễn đối với Lâm Đế, con người xuất chúng này, từ trước đến giờ đều là khoan dung. Trước đó Lâm Đế đã quay xong một phần của bộ phim, lúc này đoàn phim đã thay đổi địa điểm, Lâm Đế kéo khẩu trang xuống, tay đút túi quần tiến vào đoàn, hình như anh vừa mới trong thì lập tức thấy gương mặt đầy ý cười của Giang Lâm đang nói chuyện với đạo Lâm vừa nhìn thấy anh đến, nét cười đờ ra, nhưng rất nhanh đã khôi phục, cô ta vén lại mái tóc quăn, đi đến phía Đế đưa khẩu trang cho trợ lý, mặt mày trầm xuống, khí thế mười phần, bốn năm trước ai cũng không nghĩ được anh sẽ có hôm nay, Giang Lâm cũng không thể tưởng tượng được, khi đó anh mới vừa xuất đạo, gương mặt đều là vẻ ngây ngô, khi mới bắt đầu hai người ở đoàn phim quen biết nhau, anh còn rất trầm mặc ít nói, không hề giống một diễn viên chút nào, trong suy nghĩ của cô ta, diễn viên phải giỏi ăn nói, miệng lưỡi lưu loát mới có thể nịnh nọt được các diễn viên và đạo diễn, giám chế khác….Anh lúc đó chỉ yên lặng đóng phim, không thích nói khi đó không thể nhìn ra anh lại đoạt được ảnh đế….Giang Lâm đến gần, tim bắt đầu đập nhanh hơn, hít sâu một hơi, nói “Lâm……”Anh không nhìn cô ta, mặt không biểu cảm đi lướt qua, vẻ mặt lấy lòng của Giang Lâm cứng đờ, đến Triệu Lí đi theo phía sau Lâm Đế cũng tỏ ra kinh thường với Giang Lâm, vẻ mặt ghét Lâm sắc mặt trắng bệch, cô ta hướng về người đại diện xin giúp đại diện lập tức xua tay với cô ta, ý bảo cô ta mau đi theo….Giang Lâm chỉ có thể nuốt nước miếng, kỳ thật ở trong lòng cô ta có chút không phục, cho dù anh ta hiện tại đã phất lên thành ảnh đế thì có làm ta…. nói đến cùng cũng chỉ là người bình thường mà Lâm xoay người đuổi theo Lâm Đế nghiêng đầu lấy kịch bản, nghe trợ lý nói mấy lời với anh, lúc này Giang Lâm đến trước mặt anh, nhìn thấy anh mặt mũi đẹp trai cũng không hề rụt rè, cô ta nói “Lâm Đế, tôi diễn ở bên kia, phim trường kế bên đó, nếu có gì không hiểu tôi có thể đến hỏi anh không?”Lâm Đế không ngẩng Lí thay Lâm Đế trả lời “Anh ấy không có thời gian.”Giang Lâm có chút nản, đúng lúc này người đại diện của cô ta đến giải vây, bày ra gương mặt tươi cười nói “Chúng tôi chỉ vừa mới đến thôi, Giang Lâm nói kỹ thuật diễn của Lâm Đế rất tốt, nếu đi theo anh có thể học tập được nhiều cho nên mới đến đây tìm anh. Chúng ta đều là người trong ngành….”Nói xong, cô ta còn đem đồ ăn lại chia ra, cầm một phần đưa cho Giang Lâm, kêu Giang Lâm đưa cho Lâm Lâm bởi vì Lâm Đế thờ ơ với cô ta, tâm tình buồn bực, nhưng đã đến đây thì cũng phải nói vài lời, vì thế cô ta nhỏ giọng lên tiếng, đưa khô bò trong tay cho Lâm Đế, đến bên cạnh với vẻ thấp thỏm “Tôi biết anh không ăn ngọt, cho nên…… mới đặc biệt không mua đồ ngọt cho anh.”Lâm Đế hơi lùi ra phía sau, tựa lưng vào ghế ngồi, bắt chéo chân, nhàn nhạt nhìn cô ta một khí lạnh nhạt, không hề có độ ấm “Đem đi.”
Trong tháng 6, National Portrait Gallery, một trong những phòng trưng bày nghệ thuật hàng đầu London Anh, tổ chức lễ khai trương hoành tráng sau khi chi 35 triệu bảng Anh hơn 43,5 triệu USD để tân trang cơ sở vật chất, mở rộng không gian và thêm các dịch vụ mới như quầy bar phục vụ cocktail đêm dịp này, phòng trưng bày chọn ra tuyển tập tác phẩm để giới thiệu với công chúng yêu nghệ thuật. Tuy nhiên, theo The Times , bức chân dung về William và Harry của Nicky Philipps không nằm trong số tranh chân dung của William và Harry không được trưng bày ở National Portrait Gallery nữa. Ảnh SOLO phẩm được vẽ vào năm 2010, một thập kỷ trước khi Công tước xứ Sussex rời bỏ Hoàng gia Anh và trở mặt thành thù với anh tranh, cặp anh em hoàng gia nổi tiếng mặc quân phục của Blues and Royals trung đoàn kỵ binh của Quân đội Anh. Thời điểm đó, họ là trung úy trong lực lượng Hộ kỵ binh Hoàng gia Anh Household Cavalry. Họ dường như đang trong thời gian nghỉ giải lao và tranh thủ trò chuyện với nhau. Đây là hình ảnh không còn được nhìn thấy những năm gần họa sĩ Nicky Philipps ban đầu được cho là vẽ hai hoàng tử tại Clarence House Westminster, London, nhưng do không hài lòng về ánh sáng nên đặt vấn đề muốn bộ đôi tạo dáng lại tại nhà bà ở Kensington, tây thời điểm ra mắt, bức chân dung giành được nhiều lời khen ngợi vì cách miêu tả hiện đại. Sandy Nairne, giám đốc National Portrait Gallery khi đó, nhận xét tác phẩm là “thú vị”.Phòng trưng bày do Vương phi xứ Wales bảo trợ không tiết lộ lý do bức tranh được đánh giá cao không được đưa vào danh sách trưng bày khi cơ sở mở cửa trở nhiên, cả National Portrait Gallery và Cung điện Kensington đại diện cho vợ chồng xứ Wales khẳng định quyết định này không theo yêu cầu của Hoàng gia phát ngôn của phòng trưng bày nói với The Times “Các quyết định liên quan đến tranh chân dung được trưng bày tại National Portrait Gallery được đưa ra bởi nhóm giám tuyển của phòng trưng bày. Chúng tôi chỉ có thể trưng bày một tỷ lệ nhỏ trong tòa nhà”.Dù vậy, nhiều ý kiến cho rằng National Portrait Gallery dường như nhạy cảm với tình trạng hiện tại của mối quan hệ giữa William và ảnh thân thiết của hai anh em Hoàng gia Anh giờ chỉ còn là quá khứ. Ảnh Wire ImagesNguồn Daily Mail
Vừa cảm giác trời gần sáng, Lưu Tử Đồng liền tỉnh dậy, tia nắng ban mai đang chiếu xuống, trên mặt cảm thấy ấm áp, cô đứng dậy, đánh răng rửa mặt, thay quần áo, trở lại mép giường cầm lấy di động, trước khi ngủ có nhắn tin trên Wechat, giờ đã được hồi âm.【 Lâm Không có gì. 】Ba chữ đặc biệt ngắn gọn, súc tích như con người của anh, nhưng lúc này tự nhiên nhớ đến, diện mạo của anh khiến Lưu Tử Đồng có chút mơ hồ, cô soạn tin nhắn trả lời. 【 Lưu Tử Đồng Cho tôi thời gian anh rảnh tôi mời anh đi ăn cơm. 】Gửi tin nhắn xong cũng chưa thấy phản hồi, cô đang định thoát khỏi WeChat thì nhìn thấy mục thông báo có +1, có người đang muốn tương tác với cô, Lưu Tử Đồng nhấn vào, tên là Triệu Lí, ngoài ra còn có thêm ghi chú “Chào cô, tôi nhìn trúng những bức vẽ của cô.”Lưu Tử Đồng “…….”Tuy rằng không biết Triệu Lí là ai nhưng cô vẫn đồng ý chấp nhận. Sau khi chấp nhận xong, cô không quan tâm nữa rồi đi xuống lầu. Lúc này vẫn còn sớm, ông nội mỗi ngày đều dậy sớm, Lưu Tử Đồng ăn xong bữa sáng liền kéo tay ông, chậm rãi cùng ông đi đường tản bộ. Về đến nhà, ba mẹ Lưu Tử Đồng cũng vừa ăn xong bữa sáng, đang ngồi ở phòng khách xem báo, nói chuyện phiếm, vừa thấy Lưu Tử Đồng tiến vào, Chu Tố Mẫn nhìn báo nói “Tử Đồng, Mễ Nhã cuối tháng này tổ chức triển lãm tranh đúng không?”Lưu Tử Đồng dựa vào gần ông nội ngồi xuống, nói “Đúng vậy ạ.”Chu Tố Mẫn nói “Chú Tần của con rất thích tranh của Mễ Nhã, đến lúc đó chúng ta đến xem.”“Dạ.” Lưu Tử Đồng đáp ứng xong cầm điện thoại, ông nội kêu dì Chu mở TV, sáng nay đang phát lại đoạn phim chiếu tối hôm qua, đó là bộ phim về chiến đấu, một người đàn ông mặc quân trang đang từ trên nóc nhà nhảy xuống, sau đó tiếp đất anh liền chỉnh lại mũ… Dưới vành mũ lộ ra một cái mũi cao thẳng cùng với đôi môi mỏng, đường cong của cằm thật lạnh lùng, rất đẹp trai, Lưu Kiến Bang nói “Ba, ba đừng xem những thể loại phim truyền hình như thế này, không hợp với lịch sử đâu.” Ông Lưu vui cười hớn hở mà nói “Tôi xem cái này cũng coi như là thú vui, thật ra thì phim này cũng không tệ lắm.”Chu Tố Mẫn đưa mắt nhìn TV, trên màn hình có tiếng súng phát ra từ bốn phía, vừa vặn nhìn thấy nam chính trong phim lắc mình một cái trốn vào con ngõ nhỏ, xương khớp cánh tay của anh rất rõ ràng, lúc này anh đang rút ra một khẩu súng sau thắt lưng, một phát nhắm bắn rất chuẩn. Bà gấp lại tờ báo, nói “Giới giải trí bây giờ rất loạn, đứa bé nhà Âu Dương kia đi tham gia thi hát, trong đó có mấy người nữa, cả ngày không phải đi hấp dẫn nữ sinh thì chính là đi uống rượu ở KTV, đã làm hư đưa bé Âu Dương kia rồi.”Lưu Kiến Bang lật sang một trang báo khác, liếc mắt nhìn Chu Tố Mẫn một cái “Không cần em nói nhiều vậy.”Chu Tố Mẫn hừ một cái xem thường, tiếp tục đọc lão Lưu giống như không nghe thấy lời con trai cùng con dâu nói với nhau, tiếp tục xem phim truyền hình, Lưu Tử Đồng duỗi chân dài, tiếp tục nhìn điện thoại. Ngẫu nhiên nhìn một cái lên TV, đột nhiên nam chính trong phim cởi ra quân mũ, lộ ra một gương mặt đẹp trai, chân Lưu Tử Đồng đang lắc lư tự nhiên dừng lại. Cô nhớ tới tối hôm qua, gương mặt đó dường như rất quen, giống như ai là giống với nam chính trong TV, đây là diễn viên mà, tên là gì nhỉ? Lâm Đế! Không sai, chính là anh, cùng lúc đó trên Wechat lại có tin nhắn đến.【 Lâm Không cần. 】Tin nhắn từ một tiếng trước, bây giờ anh mới trả Tử Đồng soạn tin.【 Lưu Tử Đồng Anh là…. Lâm Đế sao? 】Bên kia không trả Tử Đồng nhìn WeChat phát ngốc, lúc sau đứng dậy, chào mọi người trong phòng, đi đến phòng vẽ tranh, đeo tạp dề vào, pha bảng màu. Lưu Tử Đồng ngồi xếp bằng xuống, cầm bút mới chấm lên bàn vẽ thì di động trong tay phát ra tiếng vang, cô cúi đầu xuống thì nhìn thấy tin nhắn.【 Lâm Đã quên mất tên bạn trai rồi sao? 】Cô nhịn không được cười lên một tiếng, đột nhiên linh cảm tới, bắt đầu vẽ. Cô rất am hiểu vẽ dáng người, tác phẩm đầu tiên đoạt giải tên là《 Nắm tay 》, đây là khi cô cùng Đồng Kỳ học cao trung, lúc đó Đồng Kỳ nghe nói Liêu Thành Xuyên thất bại, cô đã nắm tay Đồng Kỳ chạy xuống cầu thang, hai người vội vàng đến sân bóng nhớ lại ký ức ấy để vẽ, khi học cao tam đã được giải sĩ luôn thông qua hình vẽ để biểu đạt tình cảm, cô cũng không ngoại lệ. Những bức vẽ của cô từ trước đến nay luôn cho người xem cảm giác “Ấm”, còn bao gồm cả “Yêu”. Họa khí của Trần Châu thường mang theo một loại cảm giác cao nhưng không lạnh lẽo, đa số bức vẽ của anh thường được hiểu theo ý “Nơi cao” và “Lạnh”.Còn đối với Chu Mễ Nhã, thời trẻ bức vẽ mang theo nỗi cô độc, phẫn hận 1, thống khổ và giãy dụa. Có lẽ là mấy năm nay danh lợi đã lấp đầy thâm tâm cô, cô đã đạt những gì mình đặt ra, nên bây giờ các bức vẽ của cô thiên về lợi ích nhiều hơn, nhưng chính vì nguyên nhân như thế nên rất đắt khách. Lưu Tử Đồng dừng lại nét bút, ánh mắt yên lặng nhìn bàn vẽ.1 Phẫn hận phẫn nộ và uất khóe môi có màu đỏ ngoài ánh nắng chiếu vào, ánh sáng trong phòng chỉ còn lại ở gần chân cô lấp lánh một tầng, chiếu đến đôi chân dài thẳng trắng nõn của cô một màu trong suốt, đầu ngón tay cô còn dính màu, cô không vội lau đi mà cầm lấy di động phía bên chân, mở ra camera, hướng về phía bàn vẽ mà “tách” một tiếng. Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang chống cằm, vẽ một phần góc nghiêng của mặt, có vài sợi tóc hơi bay trên đầu, có mấy sợi đang ở trên đỉnh chân mày, đường cong mạnh mẽ của góc mặt và cằm, còn có đôi mắt đen như mực làm bao cô gái mê luyến, trong bức vẽ này dường như rất sống động. Lưu Tử Đồng cong môi cho ai đó.【 Lưu Tử Đồng Hình ảnh. 】Sau đó cô đứng dậy, lười nhác vươn vai, xoay người kéo cửa đi ra ngoài, hoàng hôn dừng trên lông mi. Trước cửa đèn sáng, dừng lại ở cửa là một chiếc taxi, cô nhìn chiếc xe đó, bước ra ngoài liền thấy Mộc Giản đi ra, tầm mắt hai người nhìn nhau, Mộc Giản cười với cô. Lưu Tử Đồng cười hỏi “Ăn cơm không?”“Không, mình về nhà ăn.” Mộc Giản ôm lấy cô, đặt môi lên trán của cô, “Chúc mừng mình đi, mình lại bớt đi một khoản nợ.”“Chúc mừng cậu.” Lưu Tử Đồng biết cô ấy tới trả nợ, mỗi tháng cố định, mưa gió không thay đổi, cô nói “Nghe nói cậu dạo này đóng phim kiếm rất nhiều tiền?”“Hừ…..” Mộc Giản nhìn phía sau một cái, sợ Chu Tố Mẫn nghe được, Lưu Tử Đồng cười “Ba mẹ mình sớm biết rằng…..”Mộc Giản buông tay “Mình biết không thể gạt được họ, mình đi trước đây.”“Ừ.”Lưu Tử Đồng đứng ở cửa nhìn theo cô, lát sau mới vào nhà. Mới vừa đi vào, di động liền vang lên, cô lấy ra nhìn, là tin nhắn trên WeChat.【 Lâm Vẽ không tồi. 】【 Lâm Sẽ khen thưởng em. 】Vừa thấy ba chữ “khen thưởng em”, Lưu Tử Đồng tim đập mạnh, cô đột nhiên phát hiện cùng với anh giống như không có một chút xa lạ nào. Cô cười một cái, tay nhắn tin phản hồi.【 Lưu Tử Đồng Là tôi mời anh đi ăn cơm. 】【 Lâm Nếu không đáp ứng thì sao? 】【 Lưu Tử Đồng Bán bức họa của anh. 】【 Lâm Lợi hại. 】【 Lưu Tử Đồng Như thế nào? 】Đầu kia lại không trả lời, Lưu Tử Đồng nghĩĐại minh tinh, khẳng định rất bận, vì thế đem điện thoại bỏ xuống, đi vào ăn cơm.……Thừa dịp phim điện ảnh mới công chiếu, trở về thành phố S là Lâm Đế lại bận đến chân không chạm đất, chụp ảnh bìa, phỏng vấn, đại ngôn. Chỉ có chụp ảnh cho tạp chí mà mất đến ba ngày, anh ngồi xuống, lấy di động ra, ngón tay thon dài trên màn hình gõ gõ, Triệu Lí cùng trợ lý khoanh tay, đứng xa xa nhìn chằm chằm lý thấp giọng hỏi Triệu Lí “Triệu ca, Lâm lão sư đây là đang yêu sao?”“Nói bậy cái gì đó?” Triệu Lí ném cho cậu ta một ánh mắt hình viên đạn, trợ lý run run nói “Nhưng là hôm nay tần suất cầm điện thoại của Lâm lão sư rõ ràng rất nhiều.”Triệu Lí “Bộ cậu ta không thể lướt Weibo sao?”Trợ lý “Lâm lão sư chưa bao giờ lướt Weibo….. Mỗi lần anh ấy phát Weibo đều là anh phải giống như kề dao trên cổ mới chịu làm.”Triệu Lí “…..” Lăn lăn lăn.“Đi mua hai thùng nước lại đây.” Triệu Lí lấy tiền đưa cho trợ lý, trợ lý nhận xong chạy nhanh ra lý lắm mồm vừa đi, Triệu Lí làm bộ lơ đãng mà đi qua, dư quang đảo qua nhìn giao diện di động của Lâm Đế có một bức vẽ, không thể không nói, vẽ rất ứng lại Triệu Lí liền nghiến răng, hướng Lâm Đế nói “Cô ấy sao lại có thể tùy tiện vẽ cậu, chân dung cậu quý lắm biết không!”Đối chân dài của Lâm Đế duỗi ra, tựa lưng vào ghế ngồi, liếc cậu ta một cái, nói “Tôi cho phép.”Triệu Lí nóng nảy, chạy nhanh kéo ghế lại ngồi xuống, ngồi bên cạnh người anh, nói “Lâm Đế à, chúng ta là anh em nhiều năm, tôi thật không nghĩ là cậu bị thương đâu. Cậu nghĩ lại đi, là tập đoàn Lưu thị đó, cái gì thì cái, một chút không thể so sánh kém hơn với Giang Lâm đâu. Tôi nói cho cậu nghe những người đàn ông quen biết với Lưu Tử Đồng, Liêu Thanh Xuyên chủ tịch tập đoàn Tín Lập, con trai ông trùm dầu mỏ Đông Thị là Trang Túc, ngoài ra còn có ……” Cậu ta luyên thuyên kể ra rất nhiều Lâm Đế không biểu hiện gì, tiếp tục cùng Lưu Tử Đồng nhắn tin Lí nghiến răng “Cậu đối với cô ấy là nhất kiến chung tình hả?”Lâm Đế liếc cậu ta một cái, Triệu Lí vẻ mặt lo lắng, Lâm Đế ném điện thoại di động lên trên mặt bàn, sửa sang lại cổ áo, đứng dậy, đi được hai bước, đột nhiên anh xoay người lại, nhìn Triệu “ Bây giờ tôi có gì không được sao?”Triệu Lí “Cậu có tiền!”Lâm Đế không hé răng, Triệu Lí chần chờ nói “Cậu có thực lực.”Anh vẫn như cũ không hé răng, Triệu Lí “Giang Lâm hiện tại phải lôi kéo cậu để lăng xê.”Lâm Đế nhíu lại ấn đường, hiển nhiên không thích các câu trả lời này, Lâm Đế ngữ khí nhàn nhạt nói “Là tôi càng có ánh mắt.”Triệu Lí “…….” mà! Cậu ta đứng phắt dậy nói “Lâm Đế, cậu biết là tôi đang nói đến cái gì! Tôi nói bối cảnh! Bối cảnh gia đình!!!”Người đàn ông cao lớn kia đã đi lại phía camera, anh hơi nâng cằm lên, chuyên viên trang điểm đi đến, cung kính cùng si mê nhìn anh, chỉnh trang lại cho anh, một bàn tay anh đặt lên ghế, ngón tay thon dài cùng khớp xương rõ ràng, nét gợi cảm và đẹp trai giao hòa lại với nhau, tạo nên người đàn ông năm trước bị ghét bỏ thật không dễ chịu tí Lí lại liếc nhìn di động trên bàn, thở giờ sau, buổi quay chụp kết thúc, Triệu Lí gọi tài xế lại đây đón người, cầm áo khoác đưa cho Lâm Đế, nói “Trong khoảng thời gian này sẽ luôn có phóng viên và paparazi khắp nơi, chúng ta phải cẩn thận, phóng viên đều nhìn cậu chằm chằm đấy.”“Ừ.” Lâm Đế mắt nhìn WeChat, an tĩnh, không có người hồi Lí thấy được, cùng trợ lý liếc nhau, ba người đi xuống lầu, trong đêm tối tiến lên hôm sau, nhân khí của Lâm ảnh đế ban phát cho tiểu khu Kim Hải hào quang, từ tin tức truyền ra ngoài đến bây giờ, tiểu khu Kim Hải xa hoa khá an tĩnh lại tụ tập hơn một ngàn fans, các cửa phía đông tây nam bắc đều fans chen lấn ngăn chặn, trùng hợp thay, đêm đó Lâm Đế trở về sớm hôm sau không thể ra khỏi cửa được.
bức tranh em vẽ vì anh